GIỮA ĐẠI LỘ CỦA SỰ TRƯỞNG THÀNH, BẠN CÓ NHỚ MẸ KHÔNG...?
GIỮA ĐẠI LỘ CỦA SỰ TRƯỞNG THÀNH, BẠN CÓ NHỚ MẸ KHÔNG...?
Hà
Nội, ngày 13/09/2025
Khi còn là một đứa trẻ nhỏ,
tôi luôn ao ước mình có thể lớn lên thật nhanh. Trong trí tưởng tượng của tôi,
cuộc sống của người lớn nó mới đẹp làm sao! Nhưng giờ đây, giữa lưng chừng tuổi
trẻ, tôi lại mong mình được một lần thu bé lại bằng một đứa trẻ. Một đứa trẻ của
cái ngày tháng đẹp nhất, bố chở nó trên chiếc xe máy cũ sang bệnh viện thăm mẹ
vừa sinh em bé...
Dẫu thế nào đi nữa, con
người ta khó mà bằng lòng với cuộc sống hiện tại, có người muốn được lớn lên,
có người lại tìm đường trở về chốn cũ. Tôi thuộc kiểu thứ hai.
Nếu được quay trở về ngày ấy
một lần, dù chỉ là một lần trong đời, tôi sẽ không lãng phí thời gian mà gửi tới
mẹ tôi một cái ôm, một chiếc hôn dịu dàng nhất. Cảm ơn mẹ nhiều lắm, người đã
ân cần dạy tôi tập nói, cầm tay tôi từ những bước đi đầu đời, những chữ viết đầu
tiên. Nếu không có mẹ, thật sự tôi không thể tưởng tượng được ra bản thân của
ngày hôm nay. Giờ đã lớn mất rồi, những chiếc ôm bỗng trở nên ngượng ngùng, những
lời yêu bỗng thẹn thùng, tôi muốn mẹ biết tôi yêu mẹ rất nhiều, nhưng lại không
biết phải làm thế nào. Nhiều lúc, trong đầu tôi luôn hiện lên một câu nói: “Mẹ
ơi, cho con ôm mẹ nhé!”, nhưng vì thẹn, vì không biết thổ lộ thể nào, nên đến tận
bây giờ nó vẫn chỉ mới xuất hiện trong tâm trí của riêng tôi.
Những ngày tháng xa mẹ,
tôi nhớ bà ấy rất nhiều. Từng món đồ mẹ để lại cho tôi trước khi lên đường đi
làm ăn ở một nơi xa, tôi đều trân quý, không muốn ai chạm vào. Chỉ cần ngửi một
chút mùi son dưỡng thơm dịu của mẹ, tôi thấy mẹ như đang gần tôi hơn, đang nhớ
về tôi, đang yêu tôi nhiều hơn.
Mẹ vì tôi làm nhiều thứ,
làm sao mà tôi có thể kể hết công ơn của mẹ đây. Mẹ à, nếu mẹ đọc được những
dòng này, mẹ hãy nhớ rằng con yêu mẹ nhiều lắm. Thực lòng mà nói, tôi luôn muốn
ủng hộ mẹ, ủng hộ cho những ước mơ, dự định, hạnh phúc của mẹ. Mẹ đã hy sinh cả
tuổi trẻ, cả sức khỏe để tôi có thể đứng vững trên con đường đời đầy những
chông gai. Mẹ cho tôi nhiều quá.
Tôi chỉ mong trời cao hãy
nhìn thẳng vào đôi mắt mẹ, để thấy những nhọc nhằn, và hãy ban thưởng cho mẹ
tôi. Xin hãy cho bà ấy được ở bên tôi, được thấy tôi trưởng thành, thấy tôi có
hạnh phúc của riêng mình, thấy tôi hạnh phúc. Xin hãy cho bà ấy được ở bên tôi,
để tôi có cơ hội chăm sóc, quan tâm bà ấy, như cách mẹ đã từng làm cho tôi vậy.
Mẹ
à, đã đến lúc mẹ có thể thực hiện những điều mẹ từng muốn, mẹ cứ làm đi, mẹ
nhé, con sẽ ủng hộ mẹ, miễn là mẹ hạnh phúc. Mẹ hãy ở bên con thật lâu, mẹ nhé!
Bỗng thấy nhớ mẹ thật nhiều!
Khánh Linh
Nhận xét
Đăng nhận xét