Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn MẬT NGỌT VĂN CHƯƠNG

[GNVC] | TUỔI 18 - MONG MANH VÀ NGÂY DẠI |

  | TUỔI 18 - MONG MANH VÀ NGÂY DẠI | Người ta thường nói, tuổi 18 là độ tuổi đánh dấu sự trưởng thành. Đó là độ tuổi em bắt đầu chập chững tập rời xa vòng tay ba mẹ đã bao năm ôm ấp, là độ tuổi mà ước mơ thầm kín vẫn nắm chặt trong lòng bàn tay. Tuổi 18 là sự pha trộn của vô vàn xúc cảm. Có chăng một chút ngây dại của mối tình đầu, một chút lo âu cho những dự định phía trước, một chút mơ hồ trong viễn cảnh tương lai… Tuổi 18 có thực sự “lớn” như ba mẹ em vẫn nói? Hay vẫn rất khó để có thể quyết định một vấn đề? Quả không sai nếu nói em chưa đủ “lớn”, nhưng việc quyết định tương lai phải nằm ở em. Nghĩa là em nên tập lớn. Tương lai trong tay em, dù thế nào đi nữa cũng hãy phấn đấu để được đặt chân trên một con đường - con đường chứa đựng những giấc mơ, hồi tưởng và đôi chân em là kết tinh của năng lực cũng như sự cố gắng của mười tám năm nỗ lực không biết mệt mỏi. Bản thân em sẽ làm nên một mùa hè rạng rỡ! Nào, em sẽ chọn...

[GNVC - Mật ngọt văn chương] NHỮNG "ÔNG LỢN" NƠI TUỔI THƠ NHỎ BÉ

Hình ảnh
Ngược dòng kí ức về một miền tuổi thơ bất tận, chẳng biết cụ thể năm nào, tháng nào, chỉ biết khi ấy tôi còn rất nhỏ, tôi chỉ biết ngắm nhìn một cách hồn nhiên những công việc thường ngày của bố mẹ, từ chăm nom tôi cho đến phát triển kinh tế gia đình. Bố mẹ trong trí nhớ của tôi là người luôn bận rộn, công việc của họ không sao đếm xuể, tôi cá chắc là người dân quê hương tôi ai cũng biết đến một gia đình làm nông nghiệp tích cực, năng suất. Phải nói thật bố mẹ tôi rất siêng, bắt đầu là từ cây lúa, cây mía, vườn khoai cho đến nuôi lợn. Thời thơ ấu của tôi không thể thiếu đi tiếng kêu ụt ịt đòi ăn của đàn lợn lúc xế chiều. Bố mẹ tôi xuất thân từ nông nghiệp. Truyền thống trồng lúa nước và chăn nuôi gia súc, gia cầm ở quê hương tôi được lưu giữ và phát triển từ thế hệ này sang thế hệ khác. Ông bà luôn là người dạy cho bố mẹ tôi cách cấy lúa từ khi còn rất nhỏ. Trong lời kể của bà, của mẹ, bố tôi đã đi cấy từ khi học cấp 1, đến cấp 2 đã thành thạo trong việc đi cày, mẹ ...

[CNVC - Mật ngọt văn chương] LIỆU CÓ CON ĐƯỜNG NÀO CHO ƯỚC MƠ TÔI...

Hình ảnh
Mông lung, vô định, tôi chẳng tìm ra được ánh sáng le lói cho tương lai của mình. Ai đó hãy cầm tay tôi, không, hãy chỉ cho tôi một hướng đi có ánh dương rạng rỡ! Tôi khao khát được nhìn thấy nó, tôi ao ước được chạm tới nó - ngọn đèn dầu vĩnh cửu soi sáng đời mình... Mười tám, cái độ tuổi giữa lưng chừng tan vỡ. Tôi thấy mệt. Phải, mệt với vô vàn định hướng mà mọi người xung quanh đặt ra cho tôi. Tôi như quay cuồng với quá nhiều sự lựa chọn và kì vọng, tôi lo lắng bởi nếu chỉ cần sai một chút thôi, có lẽ tôi lại phải bắt đầu một lần nữa. Không, tôi cần ai đó nói cho tôi biết, tôi cần làm gì? Một con đường, tôi muốn trước hết tôi được đặt chân lên một con đường. Bụi đường là những bước chân tôi, ghi dấu những lần tăng tốc và cũng có những lần chậm lại để thở dốc. Không gian là hơi thở của tôi, hơi thở của sự nhiệt huyết và đam mê cháy bỏng của tôi. Đam mê? Đúng! Chính là nó rồi! Đam mê của tôi là gì? Mộng tưởng, tôi bắt đầu mơ. Tôi mơ về chính cuộ...